Thứ Ba, 29 tháng 11, 2011

Nhiễu điều phủ lấy giá gương

.
Cảm tác nhân đọc “Một lần lạc đường” của anh Nguyễn Quế Côi
Phạm Hồng Sơn



Giá gương đem phủ nhiễu điều
Nặng tình nhân nghĩa, rộng yêu giống nòi
Người ta sống ở trên đời
Miếng ăn khi đói bằng mười khi no
Lạc đường giữa bão tuyết to
Cảm lòng thơm thảo giữa cô quạnh buồn.


Quê tôi ngày trước chiến tranh
Rổ khoai sắn luộc để ăn cả ngày
Không gài chốt cửa với ai
Lỡ đường khúc sắn, củ khoai, ấm lòng...
Nơi hẻo lánh, lòng rộng thênh
Khi chen với chốn thị thành, khác đi
Văn minh tích cóp cũng vì
Giảm lần khốn khó gặp thì đổi thay...


Giữa thảo nguyên với tuyết dày
Có lều du mục sẵn bày thức ăn
Một cộng đồng đầy nhân văn
Trọng đại nghĩa, thật chứa chan tình đời
Phòng nguy khốn xảy cho người
Dẫu mình còn khó, đầy vơi mặc lòng.


Ngẫm: sinh ra giữa núi sông
Có người may, có người không, vô vàn...
Nỗ lực kiếm khi bần hàn
Khi đủ ăn ở, không ham làm giàu
“Tri túc”, nhớ đến kẻ nghèo
Khi thác xuống của chẳng theo với cùng,
Dù mình không phải sướng sung
Gặp người khốn khó sẵn lòng sẻ san
Có quả ăn: nhớ người trồng
Có nước uống: nhớ mạch nguồn chảy ra.


Huế, 11-2011
.

Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2011

Ngày thầy cô giáo năm này (20.11.2011)

Phạm Hồng Sơn

Mừng thầy cô giáo năm này
Ngày và tháng với năm dài bằng nhau
Chỉ lo điểm chấm để đâu
Hai lần chấm, để năm sau, thông thường*
Mong đũa trứng luôn chấm cùng
Không tách riêng, ngỗng thì đừng chấm thêm.**


.

Thứ Ba, 8 tháng 11, 2011

Họa THƠ BÃO GIÁ

Họa THƠ BÃO GIÁ
(PHS, chuyển thể thơ Hàn Mặc Tử)
(Cám ơn anh Ngoan đã gửi Thơ bão giá, tôi mạo muội họa lại cho “có không khí”; bài viết gửi hộp thutruong@huaf.edu.vn cuối quí 1 2011; nay thấy cảm hứng mà lưu lại).


Sao không tìm về gốc bão giá
Nhìn kẻ giàu lên, kẻ phất lên
Tiền đâu lắm thế, xài không đếm
Hàng ngoại nhập vô, săn đón liền.

Vàng theo giá vàng, đô giá đô
Nhìn đồng tiền Việt, thảm thê chưa
Ngân hàng nhà nước in ra đấy
Có xí bì ai*, kịp đoái hoài?

Ôi lương của ta, lương của ta
Sao mà bạc quá, nhận không ra.
Chi công lãng phí thời lạm phát,
Ai vẫn giàu lên, tậu xe, nhà...



.......
*, xí bì ai: CPI


THƠ BÃO GIÁ
(chuyển thể thơ Hàn Mặc Tử, anh Ngoan gửi cho)

Sao em không về xem bão giá,
Từ mấy ngày qua chới với luôn.
Tiền lương vừa lãnh cầm đi chợ,
Bão giá quây quanh mặt xanh rờn.

Giá theo lối giá lương đường lương,
Đời sống hôm nay thật thảm thương.
Tiền lương tiền thưởng như chiếc lá,
Có trụ qua mùa bão giá không?

Mơ đến ngày nao đến ngay nao,
Lương mình được lãnh tăng thật cao.
Điện nước xăng dầu-ồ chuyện nhỏ,
Cuối tháng lãnh lương, thở cái phào.