Thứ Tư, 26 tháng 12, 2012
Bánh thời gian
Phạm
Hồng Sơn
Chiếc bánh phồng tôm xốp trắng giòn
Em đặt giữa đôi hàm răng ngà ngọc
Trời đất chuyển vần, tháng ngày qua phút chốc
Trăng tròn đầy thành khuyết, vượt thời gian
Trăng hạ huyền, mảnh bánh trên tay em
Bàn tay lật thời gian qua nửa tháng
Giữa đêm đen trăng thượng huyền bặt vắng
Tôi sững sờ một tháng lại trôi qua.
Huế, tháng 12-2012
Thứ Bảy, 3 tháng 11, 2012
Nhớ đêm tuyết đầu mùa
Phạm Hồng Sơn
Cảm xúc đầu
đời với bông tuyết rơi rơi
Trải năm
tháng đến giờ anh vẫn giữ
Đêm mùa
đông lần đầu nơi Mông Cổ
Tuyết trắng
bay bay giữa cành trụi soi trời.
Bước bên
em, đêm vắng gió, bồi hồi
Đường đen
thêm nhờ những bông màu trắng
Giữa huyền
ảo đèn chiếu trời phố vắng
Tuyết tan nhanh
không kịp đậu làn da.
Ngày tuyết rơi
đầu mùa còn ấm rồi chóng qua
Trời nổi
gió, lắt lay cành trơ trọi
Lạnh buốt
người giữa con đường nắng chói
Mũi giày
rên nhức nhối mỗi bước chân.
Tuyết đầu
mùa em còn nhớ không em
Đêm lặng
gió đầu đông Mông Cổ?
Huế, đêm đầu 11-2012.
Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2012
Cảm xúc nấu nướng
Công tác tỉnh
ngoài, mẹ vắng nhà
Thực tập
vài tuần, con gái xa
Ba với con trai
lo nấu nướng
Nhớ lại ngày xưa
sống xa nhà.
Mắm, muối, mỡ,
mì... vợ sắp sẵn
Nhớ xưa nấu nướng
thiếu đủ đường
Thịt bò luộc chín
châm tiêu, muối
Dấm thanh thêm
chút để cơm ngon.
Thịt xào cải bắp,
mỡ, muối, hành
Ngày lại đến ngày
cũng quen luôn
Có dịp hành tây
không thấy bán
Mới hay: hành
thiếu - thịt mất ngon.
Ở nhà tự nấu, ba
và con
Rau luộc xanh
tươi, cá rán giòn
Nhớ ngày Mông Cổ,
phòng khép kín
Một lần rán cá, mấy ngày thơm.
Huế, 9-2012.
Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2012
Anh Hòa, anh Phong* đến Huế
Phạm Hồng Sơn
Hòa, Phong tua đến
một ngày
Nhờ cơn “gió
thuận” tiết trời đổ mưa
Nắng chang chang giữa ban trưa
Chiều như chuyển mùa, làm dịu “Huế thương”
Lò cò nước nhảy đồi thông
Thăm di tích, tua không ngừng rảo chân.
Riêng Hòa suốt buổi với Trung
Lâu mới gặp, chuyện không ngừng nay, xưa
Đoàn thăm lăng tẩm khá xa
Khó gặp Phong, ghé nhà ga trễ giờ.
Huda Huế vẫn đợi chờ
Hẹn lần sau, đến bao giờ lần sau.
Đêm về ghi lại mấy câu
Giữ ngày tháng…
Kẻo chân cầu nước trôi.
Huế, 6-7-2012.
---
*Viện Chăn nuôi QG, Hà Nội.
Thứ Hai, 2 tháng 7, 2012
Qua sông Bến Hải cùng con
(Hướng tới ngày 27-7, tri ân những người đã sẵn lòng hi sinh tất cả vì sự sống của dân tộc)
Phạm Hồng Sơn
Cứ mỗi lần ta qua
sông Bến Hải
Trong lòng ba
sóng dòng chảy tuôn trào
Tháng năm qua đi
con nước vẫn xôn xao
Còn ai nhớ về
những ngày khói lửa?
Ai đã qua đò Tùng
hay đò Cửa…*
Sau ngày chiến
tranh dội xuống quê hương
Đất bên bờ bị cày
xới bởi pháo và bom
Cây cỏ nát, cổ
thụ khô găm đầy mảnh sắt.
Cánh đồng phì
nhiêu bị đạn bom băm nát
Cỏ dại chen những
miệng hố tử thần
Những vết bom
đào, bom tấn… với “ca-nông”
Hố nhỏ, hố to, nước
soi trời lở loét.
Đất đỏ mấp mô hố
bom đào khoét
Mảnh pháo, mảnh
bom… rải rác khắp nơi
Những vườn chè,
vườn tiêu… tan nát hết rồi
Cỏ ống, cỏ tranh…
đầy đất đồi nham nhở.
Những căn hầm
được đào làm nhà ở
Gian khổ không
khuất được lòng người
Dẫu trên mình
chịu hàng tấn bom rơi
Di chuyển đêm
ngày nhờ những thông hào hẹp.
Nhớ một trưa hè
nấp trong hầm nóng ngột
Ba** lén leo lên
nhìn, theo tiếng nói lao xao
Các chú tỉnh
Thanh hay Hà Nội…, giọng nhẹ lẫn thều thào,
Nằm cáng võng
xanh, máu đỏ bầm băng trắng.
Giữa chiến tranh
có thời khắc im lặng
Sau tiếng máy bay gầm và những tiếng bom
Sau tiếng “đề-pa” và tiếng pháo ùm ầm
Giữa ngột ngạt những trưa hè nóng nắng…
Có điểm tựa Vĩnh Linh, niềm tin chiến thắng
Giữ kiên cường trận tuyến dọc bờ sông
Những đoàn quân “ăn cơm bắc - đánh giặc nam”
Cùng tuyến lửa, đã vững tinh thần thép…
Qua cầu cao nhìn dòng sông thành hẹp
Nối đôi bờ đường tráng nhựa đã êm
Ba muốn con không còn biết tiếng bom
Chỉ mong đừng quên những bài lịch sử.
Sông Bến Hải, Cửa Tùng, 30-4-2012.
……
*Bến
đò Tùng Luật và bến đò Cửa Tùng thường được gọi gọn như vậy; **Khi đó mới
khoảng 6 tuổi, vào khoảng “Những ngày chiến tranh chưa được học chữ “o”, Tha thẩn góc nhà… chép thơ của Bác, Những
dòng chữ nghiêng nghiêng nét vẽ đồ trên cát: “Xuân về xin có một bài ca…”".
Chủ Nhật, 3 tháng 6, 2012
Bên sóng Cửa Tùng
Phạm Hồng Sơn
Gió biển ru vi vút mãi dương xanh
Núi đất đỏ tiếp nối thềm đá xám
Con đường nhựa chạy theo bờ cát trắng
Vỗ miên man, những con sóng bạc đầu.
Xoa vào bờ, những con sóng xôn xao
Xóa nhanh vết những dã tràng xe cát
Ngoài sâu kia sóng âm thầm chuyển động
Chỗ bờ nông con sóng mới ồn ào.
Ta mấy chục năm đã sống và yêu nhau
Trải tháng, trải năm sóng bạc đầu vẫn vậy,
Nơi lòng biển sâu sóng lặng im vẫn chạy
Không ồn ào, nước biển mặn chiều nay.
Ta bên nhau, cùng
con gái, con trai
Về thăm quê được
hưởng hương vị biển
Tắm sóng Cửa Tùng,
nhớ về Hồng Lĩnh
Hướng tầm xa,
sóng biển biếc nghìn trùng.
Xa thảo nguyên, nhớ
đồng cỏ mênh mông
Sóng xô bờ ở
trong lòng vỗ mãi
Bên hàng dương vi
vu cùng gió thổi
Nhớ núi xanh rờn,
nặng quả những rừng thông...
Cửa Tùng, 5-2012.
Hè bên sông Hương
Phạm Hồng Sơn
Lay đầu cành xanh
những chòm hoa đỏ
Phượng điểm tô
những nhịp bạc Tràng Tiền
Nắng hè vàng xao
động tiếng ve ran
Dòng Hương chảy
giữa đôi bờ xanh mướt.
Hàng me già lá vàng
bay lất phất
Lấp loáng cùng
những giọt nắng lung linh
Ngày ve ngân cùng
lảnh lót tiếng chim
Đêm chuông đổ hòa
phách tiền réo rắt.
Những sáng, những
chiều, áo dài tha thướt
Thong thả bay
trước ngọn gió mặt cầu
Nhịp vòng cung
đêm đổi sắc bảy màu
Nối đôi bờ: phố
nam cùng thành bắc.
Trời chiều tà
nắng ngàn tây đổi sắc
Lấp loáng gieo
ánh bạc xuống Hương giang
Trong giao hòa
mây-nước và trời-sông
Hoàng hôn thoảng
điệu mái nhì theo gió...
Bên dòng Hương
nhớ dòng Thôl một thuở
Mùa hè sang con
nước réo ầm ào
Bên bờ dốc từng
múc nước tưới vườn rau
Chiều chập choạng,
chợt hiện hình rồng bạc...
Huế, 6-2012.
Thứ Tư, 2 tháng 5, 2012
Nhớ mùa hè Mông Cổ
Phạm Hồng Sơn
Mùa hè Mông Cổ không rền rĩ tiếng ve
Không hoa phượng đỏ lòe đầu cành xanh biếc
Chỉ tán lá xanh phủ kín cành dày mượt
Che nắng như nung từ phía mặt trời hồng.
Mùa hè Mông Cổ vắng những cơn giông
Chỉ nắng thường xuyên xen ít mưa lắc rắc
Cây cỏ thảo nguyên phủ chân trời xanh tuyệt
Gió lay cành, rây giọt nắng vàng tươi.
Những tháng ngày của tuổi trẻ đôi mươi
Hết mùa thi là những ngày tự học
Hay những năm học sau là những kì thực tập
Lo suốt năm, lo tận những ngày hè.
Cũng có mùa hè được về phép ở quê
Được hưởng những ngày hè xứ sở
Vẫn để lòng mình với mùa hè Mông Cổ
Giữa thảo nguyên xanh dòng sữa trắng ngon lành.
Huế, tháng 5-2012.
Thứ Bảy, 31 tháng 3, 2012
Chuyển biến
Mới sang còn quen dáng nhỏ thon
Thấy nàng Mông Cổ lần đầu tiên:
Người đâu má mọng màu táo chín
Dáng thô, mắt nhỏ, người căng tròn…
Rồi những ngày đi giữa mùa đông
Tái tê gió rét xé nỗi lòng
Những buổi chờ xe ta đã cóng
Mặt xanh, da tái, xỉn môi bầm.
Trải qua giá buốt giữa mùa đông
Những người Mông Cổ những tấm gương
Lộ ra tố chất người xứ tuyết
Vững trong gió rét tựa rừng thông.
Hiếm khi được gặp người dáng thon
Ngày lại, ngày qua, mắt dần quen
“Chuẩn đẹp” đổi thay cùng năm tháng:
Dáng khỏe, ngực căng, mắt có hồn…
3.2012.
Thấy nàng Mông Cổ lần đầu tiên:
Người đâu má mọng màu táo chín
Dáng thô, mắt nhỏ, người căng tròn…
Rồi những ngày đi giữa mùa đông
Tái tê gió rét xé nỗi lòng
Những buổi chờ xe ta đã cóng
Mặt xanh, da tái, xỉn môi bầm.
Trải qua giá buốt giữa mùa đông
Những người Mông Cổ những tấm gương
Lộ ra tố chất người xứ tuyết
Vững trong gió rét tựa rừng thông.
Hiếm khi được gặp người dáng thon
Ngày lại, ngày qua, mắt dần quen
“Chuẩn đẹp” đổi thay cùng năm tháng:
Dáng khỏe, ngực căng, mắt có hồn…
3.2012.
Thứ Sáu, 9 tháng 3, 2012
Sương mai Huế
Nghe thảng thốt: khói trắng dày nặng quá
Tôi ngỡ ngàng: tà trắng mỏng ai bay
Sương mai Huế tạo cảm giác ngất ngây
Dòng Hương chảy hay là dòng sữa trắng.
Cứ dùng dằng, sông chảy vào sâu thẳm
Ai thẩn thờ, sương dính ướt bờ mi:
Từ nơi đâu vô tận giữa đêm khuya
Sương mờ ảo ôm nhịp cầu rạng sáng.
Tiếng chuông chùa như rơi từ phiêu lãng
Níu người đi từng nhịp bước qua cầu
Sương trắng trên vai, trời rạng trên đầu
Huế Giêng Hai: sương mai màu trắng sữa.
Thượng Tứ, Đông Ba... cổ thành mấy cửa
Sương mù giăng tơ nhện trắng chùng chình
Thiên Mụ, Tam Thai... từ Cồn Hến nhìn lên
Dòng sông trắng chìm trong màn sương trắng.
Huế, 3-2012.
Tôi ngỡ ngàng: tà trắng mỏng ai bay
Sương mai Huế tạo cảm giác ngất ngây
Dòng Hương chảy hay là dòng sữa trắng.
Cứ dùng dằng, sông chảy vào sâu thẳm
Ai thẩn thờ, sương dính ướt bờ mi:
Từ nơi đâu vô tận giữa đêm khuya
Sương mờ ảo ôm nhịp cầu rạng sáng.
Tiếng chuông chùa như rơi từ phiêu lãng
Níu người đi từng nhịp bước qua cầu
Sương trắng trên vai, trời rạng trên đầu
Huế Giêng Hai: sương mai màu trắng sữa.
Thượng Tứ, Đông Ba... cổ thành mấy cửa
Sương mù giăng tơ nhện trắng chùng chình
Thiên Mụ, Tam Thai... từ Cồn Hến nhìn lên
Dòng sông trắng chìm trong màn sương trắng.
Huế, 3-2012.
Thứ Ba, 6 tháng 3, 2012
Nhớ sân Zaisan
Nhân mùa thể thao ở Huế
Không vòng xuất phát giữa sân
Áng chừng chỗ chấm bóng lăn mở màn
Đầu, vai, ngực phụ với chân
Chỉ ném biên với thủ thành dùng tay
Thềm bục làm vạch rộng dài
Mặc sân đầy sỏi, tranh tài thường xuyên
Giữ khung thành cử theo phiên
Chia thành hai đội, dắt chuyền xuống lên
Tranh nhau một trái bóng tròn
Làm đạn pháo nã khung thành đối phương.
Mở đầu điểm số ngang bằng
Là cầu thủ thì phải không trọng tài
Trừ anh Son của chúng tôi
Vừa đá vừa thổi, tắc hơi mấy lần:
“Trai tơ” đấu “Có gia đình”
“Nông nghiệp” – “Tổng hợp” cũng mình chia đôi
Khi “Thú y” đấu “Chăn nuôi”
Khi “Cơ sở” đấu với ai “Chuyên ngành”…
Có người tố chất mạnh, nhanh
Chơi tập thể, thể hiện mình tài hoa:
Thành, Huân, Thái… giỏi dắt, lừa
Còn anh Biên nổi là vua giữ thành…
Tuy là ta đá với mình
Cũng căng thẳng: họp chi đoàn phê nhau
Chuyện thường chẳng đâu vào đâu
Tiền đạo sút hụt, tuyến sau nổi khùng…
*
Thời gian thấm thoắt trôi nhanh
Chia tay về nước, ít lần gặp nhau
Không cùng đá bóng đã lâu
Mà cứ nhớ sỏi sân cầu Zaisan.
Huế, 2-2012.
Không vòng xuất phát giữa sân
Áng chừng chỗ chấm bóng lăn mở màn
Đầu, vai, ngực phụ với chân
Chỉ ném biên với thủ thành dùng tay
Thềm bục làm vạch rộng dài
Mặc sân đầy sỏi, tranh tài thường xuyên
Giữ khung thành cử theo phiên
Chia thành hai đội, dắt chuyền xuống lên
Tranh nhau một trái bóng tròn
Làm đạn pháo nã khung thành đối phương.
Mở đầu điểm số ngang bằng
Là cầu thủ thì phải không trọng tài
Trừ anh Son của chúng tôi
Vừa đá vừa thổi, tắc hơi mấy lần:
“Trai tơ” đấu “Có gia đình”
“Nông nghiệp” – “Tổng hợp” cũng mình chia đôi
Khi “Thú y” đấu “Chăn nuôi”
Khi “Cơ sở” đấu với ai “Chuyên ngành”…
Có người tố chất mạnh, nhanh
Chơi tập thể, thể hiện mình tài hoa:
Thành, Huân, Thái… giỏi dắt, lừa
Còn anh Biên nổi là vua giữ thành…
Tuy là ta đá với mình
Cũng căng thẳng: họp chi đoàn phê nhau
Chuyện thường chẳng đâu vào đâu
Tiền đạo sút hụt, tuyến sau nổi khùng…
*
Thời gian thấm thoắt trôi nhanh
Chia tay về nước, ít lần gặp nhau
Không cùng đá bóng đã lâu
Mà cứ nhớ sỏi sân cầu Zaisan.
Huế, 2-2012.
Thứ Sáu, 17 tháng 2, 2012
Rằm xuân trên sông Hương
Rằm Giêng trên nước Hương giang
Trăng theo thuyền chuyển hay mang theo thuyền,
Lược ngà chải mái tóc duyên
Nước trôi qua nhịp Tràng Tiền nôn nao
Trăng nhòm Vĩ Dạ tìm cau,
Trúc xưa, bắp cũ… trắng màu sương đêm.
Nhằm về Hòn Chén thuyền lên
Thả trôi theo nước êm đềm dòng khơi,
Chuông chùa mấy tiếng chợt rơi
Phách tiền hòa nhịp… rối bời lòng ai,
Mỏng tang chi tấm áo dài
“Một thương tóc để ngang vai…”, phập phồng…
Giờ Mông Cổ còn mùa đông
Tuyết có rơi giữa đêm rằm tháng Giêng?
Huế, 2.2012.
Trăng theo thuyền chuyển hay mang theo thuyền,
Lược ngà chải mái tóc duyên
Nước trôi qua nhịp Tràng Tiền nôn nao
Trăng nhòm Vĩ Dạ tìm cau,
Trúc xưa, bắp cũ… trắng màu sương đêm.
Nhằm về Hòn Chén thuyền lên
Thả trôi theo nước êm đềm dòng khơi,
Chuông chùa mấy tiếng chợt rơi
Phách tiền hòa nhịp… rối bời lòng ai,
Mỏng tang chi tấm áo dài
“Một thương tóc để ngang vai…”, phập phồng…
Giờ Mông Cổ còn mùa đông
Tuyết có rơi giữa đêm rằm tháng Giêng?
Huế, 2.2012.
Thứ Ba, 14 tháng 2, 2012
Lao động ở Tolgoi
Một bệnh xá đến kì cần sửa chữa
Cũng đang khi sinh viên được nghỉ hè
Đi lao động để có thêm nguồn thu
Anh em ta ban đầu rất hồ hởi.
Phơi nắng mấy ngày leo nhà thay lại mái,
Cưa ván bìa ngăn lại mấy phòng sau,
Rồi đào đất để làm mấy hầm cầu
Gặp sỏi đá lưng đồi, ôi phát khiếp.
Cuối buổi chiều mọi người chừng thấm mệt
Còn riêng tôi: tay chân quá rã rời
Ráng cầm cuốc chim, dồn hết sức cuối ngày
Sửa góc hầm, và được khen: “ôi, quá khỏe!”.
Mình biết mình không còn hơi sức nữa
Vẫn lặng im nhận thán phục mà vui
Vốn tự ti: ta yếu, hết hơi rồi,
Ồ hóa ra: mọi người đều vậy cả.
Huế, 2-2012.
Cũng đang khi sinh viên được nghỉ hè
Đi lao động để có thêm nguồn thu
Anh em ta ban đầu rất hồ hởi.
Phơi nắng mấy ngày leo nhà thay lại mái,
Cưa ván bìa ngăn lại mấy phòng sau,
Rồi đào đất để làm mấy hầm cầu
Gặp sỏi đá lưng đồi, ôi phát khiếp.
Cuối buổi chiều mọi người chừng thấm mệt
Còn riêng tôi: tay chân quá rã rời
Ráng cầm cuốc chim, dồn hết sức cuối ngày
Sửa góc hầm, và được khen: “ôi, quá khỏe!”.
Mình biết mình không còn hơi sức nữa
Vẫn lặng im nhận thán phục mà vui
Vốn tự ti: ta yếu, hết hơi rồi,
Ồ hóa ra: mọi người đều vậy cả.
Huế, 2-2012.
Thứ Sáu, 10 tháng 2, 2012
Nhớ về những mùa thi cuối năm học
Đến mùa thi chúng tôi vất vả lắm
Sống “tự lo” chẳng ai đỡ cho giùm
Đến đi mua thực phẩm về cho phòng
Ai cũng như ai: trở thành miễn cưỡng.
Nhờ ra đường, hoa đầu mùa được thưởng
Những chùm hoa như tuyết phủ trắng cành
Xen lẫn mọc những chồi lộc non xanh
Nắng đã trải màu vàng tươi ấm áp.
Dẫu thích vậy, bài thi còn phát khiếp
Học tiếng Nga lẫn với ít tiếng Mông
Mùa thi về sức ép lớn vô cùng
Hẹn sân bóng đang buồn rầu: hãy đợi.
Học kiến thức, lại phải “nhai” từ mới
Gắng đọc cho quen giọng, đúng trọng âm
Không thể coi qua, hay chỉ nhẩm thầm
Thường khi thi phải thuyết trình: thi vấn đáp.
Huế, 1.2012
Sống “tự lo” chẳng ai đỡ cho giùm
Đến đi mua thực phẩm về cho phòng
Ai cũng như ai: trở thành miễn cưỡng.
Nhờ ra đường, hoa đầu mùa được thưởng
Những chùm hoa như tuyết phủ trắng cành
Xen lẫn mọc những chồi lộc non xanh
Nắng đã trải màu vàng tươi ấm áp.
Dẫu thích vậy, bài thi còn phát khiếp
Học tiếng Nga lẫn với ít tiếng Mông
Mùa thi về sức ép lớn vô cùng
Hẹn sân bóng đang buồn rầu: hãy đợi.
Học kiến thức, lại phải “nhai” từ mới
Gắng đọc cho quen giọng, đúng trọng âm
Không thể coi qua, hay chỉ nhẩm thầm
Thường khi thi phải thuyết trình: thi vấn đáp.
Huế, 1.2012
Thứ Ba, 17 tháng 1, 2012
Cảm hứng Quê hương qua cửa sổ máy bay
(Nhớ lần đầu được đi máy bay để sang học Mông Cổ)
Tôi như diều no gió lộng
Bay lên giữa những tầng mây
Dưới kia sông dài, biển rộng
Dưới kia non, nước, ruộng, rừng.
Dưới kia phố đông nhà lớn,
Làng quê đỏ ngói, xanh đồng
Quê hương ngút ngàn tầm mắt
Khi tôi bay giữa thinh không.
Quê hương là ráng chiều hồng
Lúa chín trải màu óng ả,
Là cơn mưa tuôn xối xả
Mặt ai úp xuống luống cày.
Quê hương trĩu nặng đôi vai
Trưa hè chang chang gánh thóc
Để nuôi chúng tôi ăn học
Cho thêm tôi dịp được bay.
Quê hương là những bàn tay
Níu giữ dây diều trước gió
Dẫu trong muôn ngàn gian khó
Cho tôi làm cánh diều bay.
.
Tôi như diều no gió lộng
Bay lên giữa những tầng mây
Dưới kia sông dài, biển rộng
Dưới kia non, nước, ruộng, rừng.
Dưới kia phố đông nhà lớn,
Làng quê đỏ ngói, xanh đồng
Quê hương ngút ngàn tầm mắt
Khi tôi bay giữa thinh không.
Quê hương là ráng chiều hồng
Lúa chín trải màu óng ả,
Là cơn mưa tuôn xối xả
Mặt ai úp xuống luống cày.
Quê hương trĩu nặng đôi vai
Trưa hè chang chang gánh thóc
Để nuôi chúng tôi ăn học
Cho thêm tôi dịp được bay.
Quê hương là những bàn tay
Níu giữ dây diều trước gió
Dẫu trong muôn ngàn gian khó
Cho tôi làm cánh diều bay.
.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)