(Hướng tới
ngày 27-7, tri ân những người đã sẵn lòng hi sinh tất cả vì sự sống của dân tộc)
Phạm Hồng Sơn
Cứ mỗi lần ta qua
sông Bến Hải
Trong lòng ba
sóng dòng chảy tuôn trào
Tháng năm qua đi
con nước vẫn xôn xao
Còn ai nhớ về
những ngày khói lửa?
Ai đã qua đò Tùng
hay đò Cửa…*
Sau ngày chiến
tranh dội xuống quê hương
Đất bên bờ bị cày
xới bởi pháo và bom
Cây cỏ nát, cổ
thụ khô găm đầy mảnh sắt.
Cánh đồng phì
nhiêu bị đạn bom băm nát
Cỏ dại chen những
miệng hố tử thần
Những vết bom
đào, bom tấn… với “ca-nông”
Hố nhỏ, hố to, nước
soi trời lở loét.
Đất đỏ mấp mô hố
bom đào khoét
Mảnh pháo, mảnh
bom… rải rác khắp nơi
Những vườn chè,
vườn tiêu… tan nát hết rồi
Cỏ ống, cỏ tranh…
đầy đất đồi nham nhở.
Những căn hầm
được đào làm nhà ở
Gian khổ không
khuất được lòng người
Dẫu trên mình
chịu hàng tấn bom rơi
Di chuyển đêm
ngày nhờ những thông hào hẹp.
Nhớ một trưa hè
nấp trong hầm nóng ngột
Ba** lén leo lên
nhìn, theo tiếng nói lao xao
Các chú tỉnh
Thanh hay Hà Nội…, giọng nhẹ lẫn thều thào,
Nằm cáng võng
xanh, máu đỏ bầm băng trắng.
Giữa chiến tranh
có thời khắc im lặng
Sau tiếng máy bay gầm và những tiếng bom
Sau tiếng “đề-pa” và tiếng pháo ùm ầm
Giữa ngột ngạt những trưa hè nóng nắng…
Có điểm tựa Vĩnh Linh, niềm tin chiến thắng
Giữ kiên cường trận tuyến dọc bờ sông
Những đoàn quân “ăn cơm bắc - đánh giặc nam”
Cùng tuyến lửa, đã vững tinh thần thép…
Qua cầu cao nhìn dòng sông thành hẹp
Nối đôi bờ đường tráng nhựa đã êm
Ba muốn con không còn biết tiếng bom
Chỉ mong đừng quên những bài lịch sử.
Sông Bến Hải, Cửa Tùng, 30-4-2012.
……
*Bến
đò Tùng Luật và bến đò Cửa Tùng thường được gọi gọn như vậy; **Khi đó mới
khoảng 6 tuổi, vào khoảng “Những ngày chiến tranh chưa được học chữ “o”, Tha thẩn góc nhà… chép thơ của Bác, Những
dòng chữ nghiêng nghiêng nét vẽ đồ trên cát: “Xuân về xin có một bài ca…”".