Phạm Hồng Sơn
Thời lưu học muốn lưu nhiều kỷ niệm
Nên thường hay “ngắm - bấm” với “sờ - mò”
Rồi rót dịch, vừa rót mà vừa lo
Nhỡ bị dính, hay hiện hình không tốt.
A-ét-a, là đinh, hay là gót*
Buồng sập sao cho độ nhạy được vừa
Cửa mở cần hợp sáng tối mây mưa...
Loại kém nhạy có chơi đêm đèn chớp?
Mò trong tối đẩy sâu vào lõi hộp
Không đèn xanh nên may rủi phần nhiều
Thuốc hiện rót ra, rồi thuốc hãm rót vào
Tùy thời gian từng loại phim mà đợi.
Để phim khô thì chuyển sang tráng - rọi
Phải dùng đèn nên thường đợi về đêm
Rửa giấy vài tờ, nhìn mức hiện cho quen
Rồi rọi - rửa chỉ soi đèn màu đỏ,
Hiện, hãm xong rồi là ngâm và rửa
Để ảnh được lâu không bị mất màu...
Ảnh thời nay đã khác với xưa nhiều
Làm ảnh nghiệp dư: đã thành điều kỷ niệm.**
-------
* ASA, DIN và GOST là những chỉ số thể hiện độ nhạy của phim ảnh.
** Đầu đề khác của bài: “Làm ảnh nghiệp dư”.
Thứ Ba, 27 tháng 12, 2011
Thứ Hai, 19 tháng 12, 2011
Nhớ về những chòm rau dại
Phạm Hồng Sơn
Được hỏi thơ anh sao có chòm rau muối,
Anh muốn đưa em về lại tuổi thanh xuân
Những mùa hè Mông Cổ mướt lá xanh,
Những mùa thu lá vàng rơi lả tả,
Và những mùa đông, những mùa dài hơn cả
Cây đứng trụi trơ khi lá đã lìa cành,
Những bước đường tê cóng cả tay, chân
Tai, mũi... buốt, tưởng chừng như rơi rũ.
Rau quả mùa hè thu, giờ không còn nữa
Sau mùa đông dài, rồi mùa bụi cát bay
Không phải là “mùa xuân” trong mắt trẻ thơ ngây
Mà “mùa xuân” mắt người đau, nhắm tít.
Bỗng một ngày chồi non bừng mở mắt
Rồi màu xanh dần lấp đất đen
Từ đất màu ướt tuyết đã mọc lên
Những mã đề, ngãi xanh và rau muối.
Khi trong cửa hàng rau còn ít hàng sau cuối
Nhợt nhạt cải bắp: chút nõn bóc dần,
Thì mã đề, rau muối và ngãi xanh
Mang lại cho các anh niềm hạnh phúc.
Cũng mau qua, tưởng chừng như bỗng chốc
Khi trên hàng cây: hoa nở trắng cành
Cũng là khi hồi phục sức thanh xuân,
Hết mùa rau ngãi xanh, mã đề và rau muối.
Anh muốn đưa em về nơi chốn ấy
Vào cuối mùa xuân, hết gió bụi ngập trời
Khi những thuốc thần hồi sức tuổi đôi mươi
Phơi màu xanh cùng trời xanh và nắng ấm.
Nơi thảo nguyên
Một thời vất vả
Cùng những chòm rau dại
Các anh đã đi qua
Những ngày đông lạnh giá.
Được hỏi thơ anh sao có chòm rau muối,
Anh muốn đưa em về lại tuổi thanh xuân
Những mùa hè Mông Cổ mướt lá xanh,
Những mùa thu lá vàng rơi lả tả,
Và những mùa đông, những mùa dài hơn cả
Cây đứng trụi trơ khi lá đã lìa cành,
Những bước đường tê cóng cả tay, chân
Tai, mũi... buốt, tưởng chừng như rơi rũ.
Rau quả mùa hè thu, giờ không còn nữa
Sau mùa đông dài, rồi mùa bụi cát bay
Không phải là “mùa xuân” trong mắt trẻ thơ ngây
Mà “mùa xuân” mắt người đau, nhắm tít.
Bỗng một ngày chồi non bừng mở mắt
Rồi màu xanh dần lấp đất đen
Từ đất màu ướt tuyết đã mọc lên
Những mã đề, ngãi xanh và rau muối.
Khi trong cửa hàng rau còn ít hàng sau cuối
Nhợt nhạt cải bắp: chút nõn bóc dần,
Thì mã đề, rau muối và ngãi xanh
Mang lại cho các anh niềm hạnh phúc.
Cũng mau qua, tưởng chừng như bỗng chốc
Khi trên hàng cây: hoa nở trắng cành
Cũng là khi hồi phục sức thanh xuân,
Hết mùa rau ngãi xanh, mã đề và rau muối.
Anh muốn đưa em về nơi chốn ấy
Vào cuối mùa xuân, hết gió bụi ngập trời
Khi những thuốc thần hồi sức tuổi đôi mươi
Phơi màu xanh cùng trời xanh và nắng ấm.
Nơi thảo nguyên
Một thời vất vả
Cùng những chòm rau dại
Các anh đã đi qua
Những ngày đông lạnh giá.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)