Phạm Hồng Sơn
Chuyện
kể rằng có những chàng thứ lữ
Luôn
mang theo con cá gỗ bên mình
Đến
bữa ăn là bưng bát ra xin
“Chút
nước mắm để cá ngon khỏi nhạt”
Cuộc
đời còn nhiều kiểu xin bất tuyệt
Bế
trẻ thơ để xin rũ lòng thương
Nhà
lầu to mà làm kẻ tha phương
Người
lành lặn mà giả làm què cụt
Nhà
còn nguyên mà kêu ngập trong lụt
Để mong
sao được người khác thương tình
Bão
ghé về là có dịp tiếp nghênh
Đứng
đại diện nhận hàng, tiền tài trợ
Lều
khoa học làm khoa học một nửa
Còn
nửa kia con cá gỗ nằm chờ
Noi
tấm gương những anh khóa ngày xưa
Chờ
xin mắm, thành lưu manh trí thức.