Phạm Hồng Sơn
Giữa Sài
Gòn ta như đuổi bắt nhau
Mưa
rồi nắng, nắng rồi mưa bất chợt
Mặt
trời hồng bỗng chốc lẩn khuất
Trắng
mênh mang, mưa đổ, nước xôn xao
Đường
bỗng chốc đã muốn hóa thành ao
Ta
tạm trú dưới mái vòm nhà cổ
Vai
chạm vai bởi không còn đủ chỗ
Thổn
thức nghe nhịp em thở nồng nàn
Từ
trời cao chim bỗng hót râm ran
Chợt bừng tỉnh, tôi nhìn em tiếc nuối
Sài
Gòn ơi, trời mưa sao tạnh vội
Để
lòng tôi trống trải suốt đường về...
Trở
lại Sài Gòn, mưa, nắng, tỉnh, mê
Tha thẩn
bước giữa dòng người bước vội
Không
nguôi nhớ người vô tình năm ấy
Em đâu
đây, tôi vẫn mãi kiếm tìm.
Sài
Gòn tháng 10, Huế tháng 11-2013.
Anh Sơn làm thơ hay vậy mà viết rất ít. Em tình nguyện làm độc giả nè nên anh Sơn đăng nhiều hơn nhé!
Trả lờiXóaWow em nhẩm thuộc những câu thơ về mưa Sài Gòn rồi. Dễ thương quá!
Trả lờiXóa